hoạt động 1:
nghề nghiệp lần lượt của các hình là
1.giáo viên 2.bác sĩ 3.cứu hỏa 4.nông dân
5.cảnh sát 6.thợ xây 7.y tá 8.đầu bếp
hoạt động 2
Trong tâm thức của một đứa trẻ thành phố vốn quen với ánh đèn điện lấp lánh như em, đã từng có một khoảng trời khác hiện lên đầy ám ảnh và xót xa. Đó là hình ảnh những người thầy, người cô mang trên vai chiếc gùi đựng đầy giáo án và cả những túi muối, gói mì, đi bộ ròng rã hàng chục cây số đường rừng để mang "chữ" lên non. Chính hình ảnh ấy đã thắp lên trong em một ước mơ cháy bỏng, một ước mơ mà nhiều người gọi là "viển vông": Trở thành một giáo viên cắm bản. Em mơ ước được đứng giữa núi rừng đại ngàn, nơi mà tiếng trống trường đôi khi bị át đi bởi tiếng gió gào rú qua khe núi. Em muốn mình là người cầm lấy những đôi bàn tay nhỏ bé, tím tái vì cái lạnh cắt da cắt thịt của vùng cao, để dạy các em viết từng nét chữ đầu đời. Nghề giáo ở đâu cũng cao quý, nhưng với em, giáo viên vùng cao còn là những "người mẹ" thứ hai, lo cho các em từ tấm áo manh quần, dỗ dành các em khi cơn đói giày vò Đã có những đêm em trằn trọc khi đọc về những ngôi trường tranh tre nứa lá, nơi mà mỗi khi mưa xuống, cô trò lại phải co cụm vào một góc để tránh dột. Em tự hỏi lòng mình: "Tại sao họ lại có thể kiên cường đến thế?". Và câu trả lời chỉ có thể là tình yêu. Một tình yêu bao la vượt qua mọi rào cản về địa lý và sự thiếu thốn vật chất. Em muốn được kế thừa ngọn lửa ấy. Em không sợ những bữa cơm chỉ có măng rừng hay muối trắng, cũng không sợ nỗi cô đơn khi đêm về giữa rừng già vắng lặng. Điều em sợ nhất chính là nhìn thấy ánh mắt khao khát cái chữ của những đứa trẻ nghèo bị dập tắt bởi sự nghèo đói và hủ tục. Ước mơ của em không phải là những bục giảng sang trọng với máy chiếu hay điều hòa, mà là những lớp học đơn sơ nhưng ấm áp tiếng cười trẻ thơ. Em muốn là người đánh thức những ước mơ khác đang ngủ quên sau những dãy núi mờ sương, để các em biết rằng ngoài kia là cả một thế giới rộng lớn đang chờ đợi. Để chạm tay vào sứ mệnh thiêng liêng ấy, em đang nỗ lực học tập từng ngày, trau dồi không chỉ kiến thức mà còn cả sự kiên trì và lòng trắc ẩn. Em tin rằng, bằng tất cả sự chân thành và nhiệt huyết của tuổi trẻ, em sẽ gieo được những hạt mầm tri thức nở hoa ngay trên những vùng đất đá sỏi khô cằn nhất. Vì với em, hạnh phúc không phải là nhận lấy, mà là được dâng hiến trọn vẹn trái tim mình cho những cuộc đời cần đến nó.
Bình luận (0)