Khi nhắc đến phong tục đầu năm trong văn chương, không thể bỏ qua hình ảnh ông đồ. Bài thơ là một tiếng thở dài đầy nhân văn về một nét văn hóa đang dần mai một: ​"Mỗi năm hoa đào nở Lại thấy ông đồ già Bày mực tàu giấy đỏ Bên phố đông người qua" ​Nó gợi nhắc chúng ta rằng: Văn chương phong tục không chỉ có niềm vui, mà còn là sự trân trọng những giá trị cũ giữa dòng chảy thời gian.

Khi nhắc đến phong tục đầu năm trong văn chương, không thể bỏ qua hình ảnh ông đồ. Bài thơ là một tiếng thở dài đầy nhân văn về một nét văn hóa đang dần mai một: ​"Mỗi năm hoa đào nở Lại thấy ông đồ già Bày mực tàu giấy đỏ Bên phố đông người qua" ​Nó gợi nhắc chúng ta rằng: Văn chương phong tục không chỉ có niềm vui, mà còn là sự trân trọng những giá trị cũ giữa dòng chảy thời gian.

Các nhà văn như Nguyễn Tuân, Thạch Lam hay Vũ Bằng đã đưa phong tục Tết vào văn xuôi một cách đầy duy mĩ. ​Vũ Bằng (Thương nhớ mười hai): Ông viết về cái Tết miền Bắc với sự tinh tế của ẩm thực và không khí se lạnh, nơi những phong tục như cúng tất niên hay chọn người xông đất hiện lên đầy thiêng liêng. ​Phong tục chúc Tết: Trong văn chương, lời chúc không chỉ là "Vạn sự như ý" mà là những câu vè, bài thơ chúc thọ đậm chất dân gian, thể hiện sự gắn kết cộng đồng.

Văn chương phong tục thường xoay quanh các "trục" chính: ​Sự giao hòa thiên nhiên: Miêu tả mưa xuân, hoa đào, hoa mai. ​Sự đoàn viên: Cảnh quây quần bên nồi bánh chưng, bữa cơm tất niên. ​Lòng hiếu thảo: Tục đi lễ chùa, tảo mộ, cúng gia tiên. ​Văn chương phong tục đầu năm giống như một "bảo tàng chữ", nơi chúng ta tìm lại bản sắc của chính mình mỗi dịp xuân về.