Mùa xuân từ lâu đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận của thi ca Việt Nam. Em đã từng được nghe và học nhiều bài thơ viết về mùa xuân như: “Mùa xuân nho nhỏ” (Thanh Hải), “Cảnh ngày xuân” (Nguyễn Du), “Rằm tháng giêng” (Hồ Chí Minh), “Ông đồ” (Vũ Đình Liên)… Mỗi bài thơ đều mang một vẻ đẹp riêng, khi thì rộn ràng tươi sáng, khi lại trầm lắng, sâu lắng.

Trong số đó, bài thơ để lại ấn tượng sâu sắc nhất với em là “Mùa xuân nho nhỏ” của nhà thơ Thanh Hải. Bài thơ không chỉ vẽ nên bức tranh mùa xuân thiên nhiên trong trẻo, tràn đầy sức sống mà còn thể hiện mùa xuân của đất nước và mùa xuân trong tâm hồn con người. Em đặc biệt ấn tượng với ước nguyện chân thành của tác giả: được hóa thân thành “một mùa xuân nho nhỏ” để lặng lẽ cống hiến cho cuộc đời. Qua bài thơ, em cảm nhận được tình yêu tha thiết với cuộc sống, với quê hương, đất nước và thấy mình cần sống có ích hơn, biết cho đi và góp phần làm đẹp cho cuộc đời.