Mùa xuân trong thơ ca Việt Nam không chỉ là bức tranh thiên nhiên tươi mới mà còn là biểu tượng của sự sống và khát vọng sống đẹp của con người. Trong số những bài thơ viết về mùa xuân mà em đã từng học và đọc, “Mùa xuân nho nhỏ” của Thanh Hải là tác phẩm để lại trong em ấn tượng sâu sắc nhất, bởi vừa giàu giá trị tư tưởng, vừa gắn với những kỉ niệm riêng của tuổi thơ. Em được nghe bài thơ này từ rất sớm, trong một buổi tối yên tĩnh khi bố đọc cho em nghe bằng giọng trầm ấm. Là những trẻ em ở trên vùng núi khi đến Tết mặc chúng em không được lì xì, quá Tết như các bạn ở vùng xuôi nhưng đối với những đứa trẻ nảy mầm trong đá như em Tết có lẽ là khoảng thời gian chúng em thích nhất khoảng thời gian mà chúng em được các chú các bác các bà làm cho những cặp yến mới để đánh với nhau, hay những quả còn, quả gù để xoay quay bên nhau và khi bố đọc cho em bài thơ ấy dù khi ấy chưa thể hiểu hết ý nghĩa sâu xa của từng câu chữ, nhưng hình ảnh mùa xuân dịu dàng cùng âm điệu tha thiết của bài thơ đã in sâu vào tâm trí em. Từ đó, “Mùa xuân nho nhỏ” trở thành một phần ký ức tuổi thơ, gắn liền với tình yêu thương thầm lặng mà bố dành cho em. Khi đọc lại bài thơ ở những năm tháng trưởng thành hơn, em mới thực sự cảm nhận được chiều sâu tư tưởng của tác phẩm. Từ bức tranh mùa xuân thiên nhiên và đất nước, Thanh Hải đã gửi gắm khát vọng sống cao đẹp: ước nguyện được làm “một mùa xuân nho nhỏ”, lặng lẽ cống hiến cho đời. Đó là quan niệm sống khiêm nhường mà sâu sắc, giàu ý nghĩa nhân văn. Với em, bài thơ không chỉ là tác phẩm em ấn tượng nhất về mùa xuân, mà còn là nơi lưu giữ ký ức tuổi thơ và tình cảm gia đình, đồng thời nhắc nhở em sống có trách nhiệm, biết yêu thương và cống hiến một cách âm thầm nhưng bền bỉ.