Bài thơ mở ra khung cảnh mùa xuân xứ Huế trong trẻo, đầy sức sống với hình ảnh dòng sông xanh, bông hoa tím biếc, và tiếng chim chiền chiện vang trời.   Từ mùa xuân thiên nhiên, tác giả mở rộng sang mùa xuân đất nước với hình ảnh người cầm súng, người ra đồng hối hả, tất cả đều mang "lộc" (mầm sống, niềm tin).  Bài thơ thể hiện ước nguyện tha thiết, chân thành của nhà thơ được hóa thân thành con chim hót, một nhành hoa, một nốt trầm xao xuyến để cống hiến những gì đẹp nhất, dù nhỏ bé, cho cuộc đời chung.  Ngôn ngữ thơ giản dị, mộc mạc, giàu tính biểu tượng, cùng nghệ thuật đảo ngữ ở câu thơ mở đầu đã tạo nên sức sống mãnh liệt cho tác phẩm  Vượt lên trên những bài thơ xuân khác, tác phẩm để lại thông điệp lớn lao về lẽ sống cống hiến, sự khiêm tốn và niềm tin mãnh liệt vào sự trường tồn của dân tộc.