Sau khi đọc xong bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ”, em đã đọng lại rất nhiều cảm xúc, đặc biệt là với khổ thơ thứ ba:

“Đất nước bốn nghìn năm

Vất vả và gian lao

Đất nước như vì sao

Cứ đi lên phía trước”.

Nhà thơ đã nói lên những suy cảm của mình về đất nước và dân tộc, đó là cảm hứng lịch sử đã tạo nên những ý thơ sâu lắng và chan chứa niềm tự hào. Đất nước ta để có được như ngày hôm nay đã phải trải qua rất nhiều khó khăn, gian khổ với biết bao nhiêu sự mất mát, hi sinh. Tác giả đã sử dụng biện pháp so sánh đất nước như vì sao tỏa sáng chói lọi trên bầu trời. Đất nước ta cũng sẽ tỏa sáng rực rỡ như những ngôi sao vượt qua mọi không gian và thời gian trong tương lai. Ba chữ “cứ đi lên…” đã toát lên ý chí mạnh mẽ và sáng chói niềm tin. Qua đó bộc lộ niềm tự hào về một đất nước Việt Nam anh hùng và giàu đẹp.