Những bài thơ mùa xuân nổi tiếng mà em đã đọc bao gồm "Mùa xuân chín" (Hàn Mặc Tử), "Đồng dao mùa xuân" (Nguyễn Khoa Điềm), "Xuân về" (Nguyễn Bính). Trong đó, "Đồng dao mùa xuân" của Nguyễn Khoa Điềm để lại cho em ấn tượng sâu sắc nhất vì tác phẩm ca ngợi sự hy sinh thầm lặng của người lính trẻ, biến mùa xuân của họ thành mùa xuân bất tử cho dân tộc. Lý do ấn tượng: Bài thơ không miêu tả cảnh xuân rực rỡ mà khắc họa hình ảnh người lính hồn nhiên, dũng cảm ra trận với "ba lô con cóc" và màu áo xanh. Sự hy sinh của họ được miêu tả nhẹ nhàng, hóa thân vào thiên nhiên, khiến người đọc xúc động trước tinh thần kiên cường, bất khuất. Điểm đặc sắc: Ngôn từ bài thơ mang màu sắc dân gian, nhịp thơ chậm rãi, như một khúc ca tri ân, giúp hình ảnh người lính trẻ mãi in đậm trong tâm trí người đọc. Cảm xúc: Bài thơ khiến em thêm trân trọng hòa bình, biết ơn thế hệ đi trước và nhìn nhận mùa xuân theo cách thiêng liêng, ý nghĩa hơn.