- Vẻ đẹp thiên nhiên: Mở đầu bằng hình ảnh mùa xuân xứ Huế tươi đẹp, có dòng sông xanh, bông hoa tím biếc, tiếng chim chiền chiện hót vang trời.
- Tình yêu cuộc sống và khát vọng cống hiến: Bài thơ thể hiện tâm hồn lạc quan, yêu đời của tác giả ngay cả khi đối diện với bệnh tật. Ông muốn hòa nhập vào mùa xuân chung của dân tộc bằng những đóng góp nhỏ bé, thầm lặng nhưng ý nghĩa (một con chim hót, một cành hoa, một nốt trầm).
- Giọng thơ: Nhẹ nhàng, sâu lắng, mượt mà như điệu dân ca xứ Huế, dễ đi vào lòng người đọc.
- Chủ đề phổ quát: Ca ngợi tình yêu thiên nhiên, đất nước và khát vọng cống hiến, những giá trị đạo đức cao đẹp mà ai cũng có thể đồng cảm.
- Hình ảnh độc đáo: Hình ảnh "mùa xuân nho nhỏ" là một ẩn dụ đặc sắc, thể hiện sự khiêm nhường nhưng cũng rất mãnh liệt trong mong muốn được sống có ích của tác giả.
- Hoàn cảnh sáng tác đặc biệt: Bài thơ được viết trên giường bệnh, trong những ngày cuối đời, khiến cho những vần thơ về sự sống, về khát vọng cống hiến càng trở nên chân thành và thấm thía hơn bao giờ hết.