Mùa Xuân Nho Nhỏ

( Thanh Hải ) Mọc giữa dòng sông xanh Một bông hoa tím biếc Ơi con chim chiền chiện Hót chi mà vang trời Từng giọt long lanh rơi Tôi đưa tay tôi hứng Mùa xuân người cầm súng Lộc giắt đầy trên lưng Mùa xuân người ra đồng Lộc trải dài nương mạ Tất cả như hối hả Tất cả như xôn xao Đất nước bốn ngàn năm Vất vả và gian lao Đất nước như vì sao Cứ đi lên phía trước Ta làm một cành hoa Ta làm một con chim hót Ta làm một nốt trầm Lặng lẽ giữa đời Ôi! Ta muốn làm con chim hót Một cành hoa Một nốt trầm xao xuyến Một mùa xuân nho nhỏ Lặng lẽ dâng cho đời Dù là tuổi hai mươi Dù là khi tóc bạc Mùa xuân ta xin hát Câu Nam ai, Nam bình Nước non ngàn dặm mình Nước non ngàn dặm tình

Nhịp phách tiền đất Huế

Bài thơ "Mùa xuân nho nhỏ" là một tác phẩm nổi tiếng của nhà thơ Thanh Hải, thể hiện tình yêu thiên nhiên, đất nước và khát vọng sống đẹp, cống hiến cho đời. Giải thích: Bài thơ sử dụng thể thơ năm chữ, giọng thơ tha thiết, lúc mạnh mẽ, lúc ngân vang, gần gũi với các làn điệu dân ca xứ Huế. Hai khổ đầu: Cảm xúc của tác giả trước mùa xuân thiên nhiên tươi đẹp với bông hoa tím biếc, tiếng chim chiền chiện vang trời. Khổ 3 và 4: Cảm nhận về mùa xuân đất nước, sự hối hả, xôn xao của con người trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, khẳng định sức sống mãnh liệt của dân tộc. Khổ 5 và 6: Khát vọng tha thiết, chân thành của nhà thơ muốn hóa thân thành những điều nhỏ bé, hữu ích ("một cành hoa", "một con chim hót", "một nốt trầm") để cống hiến một cách âm thầm, lặng lẽ cho cuộc đời chung, cho đất nước, không kể tuổi tác. Khổ cuối: Lời ca, tiếng hát thể hiện tình yêu quê hương, gắn bó với xứ Huế mộng mơ, với những điệu dân ca truyền thống.