Bài thơ Xuân Ca của nhà thơ Lê Mỹ Hường là một bản giao hưởng ngọt ngào, tràn đầy sức sống và hy vọng về một mùa xuân tươi đẹp trên khắp mọi miền Tổ quốc. Qua những vần thơ giàu hình ảnh và nhạc điệu, tác giả đã vẽ nên một bức tranh xuân rực rỡ, không chỉ có cảnh sắc thiên nhiên mà còn có cả hơi ấm của tình người và niềm tin vào tương lai. Mở đầu bài thơ, không khí xuân hiện lên vô cùng "náo nức rộn ràng" . Đó là sự chuyển mình rạng rỡ của thiên nhiên với hoa nở tưng bừng, nhưng đặc biệt hơn, sắc xuân ấy còn đọng lại trên gương mặt con người: "Trên má thắm, môi hồng người con gái". Hình ảnh này làm cho mùa xuân trở nên có hồn, trẻ trung và đầy sức sống. Tiếp đó, tiếng hót của chim sơn ca và cánh én chao liệng giữa bầu trời không chỉ báo hiệu mùa sang mà cón mang theo một thông điệp ý nghĩa: Nối thương nhớ ở hai đầu đất nước. Mùa xuân không chỉ là thời gian, mà là sợi dây liên kết tâm hồn, xóa tan khoảng cách địa lý. Điều làm nên giá trị sâu sắc của bài thơ chính là khát vọng về sự đoàn viên và hòa bình. Tác giả mong ước "Người người vui, hạnh phúc đến mọi nhà", nơi nụ cười nở bừng như những đóa hoa trong nắng ấm. Đặc biệt, niềm vui xuân gắn liền với tình cảm "sum họp, đoàn viên hai miền Nam - Bắc" và khúc khải hoàn của quê hương. Đây chính là nét đẹp của nghĩa tình đằm thắm, là tinh thần dân tộc luôn thường trực trong lòng mỗi người dân Việt Nam mỗi khi Tết đến, xuân về. Bài thơ kết thúc bằng hình ảnh giở trang sách sang trang, gợi lên một khởi đầu mới đầy hứa hẹn và tươi sáng. Với ngôn ngữ giản dị nhưng giàu cảm xúc, "Xuân ca" không chỉ là lời chào đón mùa xuân mà còn là lời nhắc nhở về tình yêu quê hương, gia đình và niềm tin vào những điều tốt đẹp nhất. Đọc bài thơ, ta như thấy lòng mình cũng đang rộn vang những khúc hát xuân, thêm yêu cuộc sống và khát khao cống hiến cho một mùa xuân vĩnh cửu của đất nước.