em đã từng đọc bài mùa xuân nho nhỏ (Thanh Hải): Một bài ca thiết tha về vẻ đẹp của thiên nhiên xứ Huế và khát vọng dâng hiến thầm lặng cho cuộc đời.

vội vàng(Xuân Diệu): Thể hiện một tình yêu sống cuồng nhiệt, muốn "thâu", muốn "cắn" vào mùa xuân tươi đẹp của tuổi trẻ.

xuân về (Nguyễn Bính): Bức tranh làng quê Việt Nam đầy bình dị, mộc mạc với hội chèo, mưa xuân và những cô gái đi chùa.

mùa xuân chín  (Hàn Mặc Tử): Vẻ đẹp của mùa xuân ở độ "chín" nhất, rực rỡ nhưng cũng thoáng chút bâng khuâng về thời gian. 

Trong số đó, bài thơ "Mùa xuân nho nhỏ" của Thanh Hải luôn mang lại cho em nhiều cảm xúc đặc biệt nhất.

Bài thơ được viết vào tháng 11/1980, khi nhà thơ đang nằm trên giường bệnh và chỉ còn một tháng nữa là qua đời. Trong nghịch cảnh, ông vẫn viết nên những lời thơ tràn đầy sức sống và yêu đời. Chỉ bằng vài nét vẽ như "dòng sông xanh", "hoa tím biếc" và tiếng chim chiền chiện, tác giả đã gợi lên một không gian xuân thanh bình,ình ảnh ẩn dụ "mùa xuân nho nhỏ" thể hiện ước nguyện chân thành: mỗi người hãy là một mùa xuân, đóng góp chút công sức bé nhỏ của mình vào "mùa xuân lớn" của đất nước mà không cần phô trương, ồn ào